雪中寄薛郎中

唐代 方干
野禽未觉巢枝仄,稚子先忧径竹摧。半夜忽明非月午, 前庭旋释被春催。碎花若入樽中去,清气应归笔底来。 深拥红炉听仙乐,忍教愁坐画寒灰。
qín wèi jué cháo zhī   zhì xiān yōu jìng zhú cuī bàn míng fēi yuè  
qián tíng xuán shì bèi chūn cuī suì huā ruò zūn zhōng   qīng yìng guī lái
shēn yōng hóng tīng xiān   rěn jiào chóu zuò huà hán huī