雪中寄李知诲判官

唐代 方干
聚散联翩急复迟,解将华发两相欺。虽云竹重先藏路, 却讶巢倾不损枝。入户便从风起后,照窗翻似月明时。 此时门巷无行迹,尘满尊罍谁得知。
sàn lián piān chí   jiě jiāng huá liǎng xiāng suī yún zhú zhòng xiān cáng  
què cháo qīng sǔn zhī biàn 便 cóng fēng hòu   zhào chuāng fān shì yuè míng shí
shí mén xiàng xíng   chén mǎn zūn léi shuí zhī