雪中寄贡弟

宋代 刘敞
天寒云长浮,雪急风更厉。行子归何时,远游感人思。 脊令顾俦下,鸿雁顺时逝。原隰无安居,稻梁无深志。 谁令岁月晚,坐使羽毛瘁。江湖可遣忧,引领正相迟。
tiān hán yún zhǎng   xuě fēng gèng háng guī shí yuǎn   yóu gǎn rén    
líng chóu xià   hóng 鸿 yàn shùn shí shì yuán ān dào   liáng shēn zhì    
shuí lìng suì yuè wǎn   zuò shǐ 使 máo cuì jiāng qiǎn yōu yǐn   lǐng zhèng xiāng chí