雪中见枯树似梅二首 其二

明代 李梦阳
可向繁枝问假真,纷纷过眼即飘尘。东风一夜高楼篴,乱落江梅谁柰春。
xiàng fán zhī wèn jiǎ zhēn   fēn fēn guò yǎn piāo chén dōng fēng gāo lóu luàn   luò jiāng méi shuí nài chūn