雪中怀孟武昌

唐代 元结
冬来三度雪,农者欢岁稔。我麦根已濡,各得在仓廪。 天寒未能起,孺子惊人寝。云有山客来,篮中见冬簟。 烧柴为温酒,煮鳜为作沈。客亦爱杯尊,思君共杯饮。 所嗟山路闲,时节寒又甚。不能苦相邀,兴尽还就枕。
dōng lái sān xuě   nóng zhě huān suì rěn mài gēn   zài cāng lǐn
tiān hán wèi néng   jīng rén qǐn yún yǒu shān lái   lán zhōng jiàn dōng diàn
shāo chái wèi wēn jiǔ   zhǔ guì wéi zuò shěn ài bēi zūn   jūn gòng bēi yǐn
suǒ jiē shān xián   shí jié hán yòu shén néng xiāng yāo   xìng jìn hái jiù zhěn