雪中怀故人

宋代 王淮
丘壑谁为伴,相携独有君。出门深雨雪,极目限江云。 白发空年迈,青灯坐夜分。岁阑相忆梦,只在剡溪滨。
qiū shuí wèi bàn   xiāng xié yǒu jūn chū mén shēn xuě   xiàn jiāng yún    
bái kōng nián mài   qīng dēng zuò fēn suì lán xiāng mèng zhī   zài shàn bīn