雪中过在伯

宋代 赵蕃
北风一夜吹成雪,城东城西人断绝。 冒寒各有晨独起,不畏风吹骨欲折。 刍薪价高瓶粟竭,妻子亦作异县隔。 微官本为饥寒计,到底却如生事拙。 奈何曾不此为忧,政尔发声歌应节。 岂惟入地绝遗蝗,便想连天摇宿麦。 寒厅逼仄碍眼界,古岸宽平可车辙。 宁能不见戴安道,我无逸兴须渠发。
běi fēng chuī chéng xuě   chéng dōng chéng 西 rén duàn jué  
mào hán yǒu chén   wèi fēng chuī zhé  
chú xīn jià gāo píng jié   zuò xuán  
wēi guān běn wèi hán   dào què shēng shì zhuō  
nài zēng wèi yōu   zhèng ěr shēng yīng jié  
wéi jué huáng   biàn 便 xiǎng lián tiān yáo 宿 mài  
hán tīng ài yǎn jiè   àn kuān píng chē zhé  
níng néng jiàn dài ān dào   xìng