雪中独酌

宋代 陆游
金尊玉瀣有何好?不堪生世忽忽老。 朱颜忽已谢晨镜,白骨行看闭秋草。 骇浪嵯峨风作之,蛟龙血人以为嬉;畏涂寄命三十载,赖有痛饮纾吾悲。 莫惊醉眼炯如电,假钺犹堪行督战;指麾突骑取辽阳,雪洒辕门夜传箭。
jīn zūn xiè yǒu hǎo   kān shēng shì lǎo  
zhū yán xiè chén jìng   bái xíng kàn qiū cǎo  
hài làng cuó é fēng zuò zhī   jiāo lóng xuè rén wéi   wèi mìng sān shí zài   lài yǒu tòng yǐn shū bēi  
jīng zuì yǎn jiǒng diàn   jiǎ yuè yóu kān xíng zhàn   zhǐ huī liáo yáng   xuě yuán mén chuán jiàn