雪中对竹

南北朝 邹浩
飞雪一何情,拜我南轩竹。骈头控于地,默默隃信宿。 寒花本轻扬,丛集乃折轴。况此梢云姿,萧然异凡木。 飘风亦狂生,端来助陵蹴。似欲揉直柯,绕指惟所欲。 焉知天与刚,初不愧幽独。罄折虽尔为,且异望尘辱。 晨光破沈阴,春色盈两目。风雪安在哉,竹犹故时玉。
fēi xuě qíng   bài nán xuān zhú pián tóu kòng   shù xìn 宿
hán huā běn qīng yáng   cóng nǎi zhé zhóu kuàng shāo yún 姿   xiāo rán fán
piāo fēng kuáng shēng   duān lái zhù líng shì róu zhí   rào zhǐ wéi suǒ
yān zhī tiān gāng   chū kuì yōu qìng shé suī ěr wèi   qiě wàng chén
chén guāng shěn yīn   chūn yíng liǎng fēng xuě ān zài zāi   zhú yóu shí