雪中次韵答刘提举

元代 王冕
朔风撼天云黮黮,雪花恰似杨花糁。 凭高无以辨青红,四海九州同一览。 枯肠颇怪酒力薄,劲气著人寒惨惨。 痿痹不觉手足强,争战俄惊牙齿喊。 上天下地无痕瑕,万路千岐迷坎坎。 山林随处见梅花,汀渚殊难认芦菼。 东郭先生气宇清,南征老将颜色黪。 蒙鞍谁剥猛虎皮?摘珠竞探骊龙颔。 黄河铁牛僵欲倒,取而啖之吾岂敢?且将清梦托楮生,焉用栖身重毳毯?疏狂夜起不著巾,短发正如童子髻。 开窗忽见四山入,月色烂森银菡萏。 玉台冻结花漏涩,戍鼓转更声沈沈。 此时忽想括苍翁,应是清冰生肺胆。 兴酣直上百尺楼,天上星辰必亲摹。 平女自有澄清志,要使齐民无秽埯。 杀奸除暴尽忠义,坐令豺鳄成韮醢。 夫何混杂草木中?冰团沍合衔凄潜。 不如买却金豪曹,且置蒲萄千百坎。 君歌我和纵高情,痛扫华腴归古淡。 无知笑杀楚三闾,安用离骚寄悲感?
shuò fēng hàn tiān yún dǎn dǎn   xuě huā qià yáng huā sǎn
píng gāo biàn qīng hóng   hǎi jiǔ zhōu tóng lǎn
cháng guài jiǔ   jìn zhù rén hán cǎn cǎn
wěi jué shǒu qiáng   zhēng zhàn é jīng chǐ 齿 hǎn
shàng tiān xià hén xiá   wàn qiān kǎn kǎn
shān lín suí chù jiàn méi huā   tīng zhǔ shū nán rèn tǎn
dōng guō xiān sheng qīng   nán zhēng lǎo jiàng yán cǎn
méng ān shuí měng   zhāi zhū jìng tàn lóng hàn
huáng tiě niú jiāng dào   ér dàn zhī gǎn   qiě jiāng qīng mèng tuō chǔ shēng   yān yòng shēn zhòng cuì tǎn   shū kuáng zhù jīn   duǎn zhèng tóng
kāi chuāng jiàn shān   yuè làn sēn yín hàn dàn
tái dòng jié huā lòu   shù zhuǎn gèng shēng shěn shěn
shí xiǎng kuò cāng wēng   yìng shì qīng bīng shēng fèi dǎn
xīng hān zhí shàng bǎi chǐ lóu   tiān shàng xīng chén qīn
píng yǒu chéng qīng zhì   yào shǐ 使 mín huì ǎn
shā jiān chú bào jìn zhōng   zuò lìng chái è chéng jiǔ hǎi
hùn cǎo zhōng   bīng tuán xián qián
mǎi què jīn háo cáo   qiě zhì táo qiān bǎi kǎn
jūn zòng gāo qíng   tòng sǎo huá guī dàn
zhī xiào shā chǔ sān   ān yòng sāo bēi gǎn