雪意二首 其二

宋代 唐庚
榆关书不至,雪又满平芜。指冷频呵玉,胸寒屡掩酥。 绿尝冬至酒,红拥夜深炉。塞上风沙恶,征衣到也无。
guān shū zhì   xuě yòu mǎn píng zhǐ lěng pín xiōng   hán yǎn    
绿 cháng dōng zhì jiǔ   hóng yōng shēn sāi shàng fēng shā è zhēng   dào