雪夜月中

宋代 刘攽
雪霁流云尽,天虚片月升。气清群玉府,光彻满壶冰。 过雁明可数,啼鸟寒不胜。山阴自此去,野兴岂难乘。
xuě liú yún jǐn   tiān piàn yuè shēng qīng qún guāng   chè mǎn bīng    
guò yàn míng shǔ   niǎo hán shèng shān yīn   xīng nán chéng