雪夜小酌

宋代 陆游
黄昏云齐雪意熟,二更雪急声簌簌。 地炉对火得奇温,兔醢鱼鱐穷旨蓄。 引杯且作槁面红,脱帽不管衰鬓秃。 浩歌三终徐自和,藏书万卷方尽读。 从来本不择死生,况复区区论祸福。 雪晴著屐可登山,与子一放千里目。
huáng hūn yún xuě shú   èr gēng xuě shēng
duì huǒ wēn   hǎi qióng zhǐ
yǐn bēi qiě zuò gǎo miàn hóng   tuō mào guǎn shuāi bìn
hào sān zhōng   cáng shū wàn juàn fāng jǐn
cóng lái běn shēng   kuàng lùn huò
xuě qíng zhù dēng shān   zi fàng qiān