雪夜蘋园听何山人弹琴歌

明代 宋琬
瑞雪峨峨照金罍,主人置酒临高台。座中有客操绿绮,使我徒御皆心哀。 寒风萧飒空堂里,一曲未终栖鸦起。忽疑空山雷雨过,倒挂飞流声齿齿。 又如班马之群鸣,千骑万骑行复止。山人本自雍门客,长裾耻向王侯宅。 结友偏多侠少场,贫来独有丹青癖。醉时携得虎头笔,满壁云烟峰削戌。 生绡高卷洞庭云,彩毫孤映蓬莱日。丝桐笔墨各有神,琴理真从图绘出。 水仙海上雾濛濛,《广陵》绝调随春风。弦际何由识今古,胸无丘壑难为工。 伊余自叹婴尘鞅,五岳空怀何日往。烦君为鼓一再行,能令宗炳群山响。 赵郎善手写金徽,更为变徵泪沾衣。明月疏钟两摇落,满地清霜鸿雁飞。
ruì xuě é é zhào jīn léi   zhǔ rén zhì jiǔ lín gāo tái zuò zhōng yǒu cāo 绿   shǐ 使 jiē xīn āi
hán fēng xiāo kōng táng   wèi zhōng kōng shān léi guò   dào guà fēi liú shēng chǐ 齿 chǐ 齿
yòu bān zhī qún míng   qiān wàn xíng zhǐ shān rén běn yōng mén   cháng chǐ xiàng wáng hóu zhái
jié yǒu piān duō xiá shǎo chǎng   pín lái yǒu dān qīng zuì shí xié tóu   mǎn yún yān fēng xuē
shēng xiāo gāo juǎn dòng tíng yún   cǎi háo yìng péng lái tóng yǒu shén   qín zhēn cóng huì chū
shuǐ xiān hǎi shàng méng méng   ,《 guǎng 广 líng jué diào suí chūn fēng xián yóu shí jīn   xiōng qiū nán wéi gōng
tàn yīng chén yāng   yuè kōng huái 怀 wǎng fán jūn wèi zài xíng   néng lìng zōng bǐng qún shān xiǎng
zhào láng shàn shǒu xiě jīn huī   gèng wéi biàn zhǐ lèi zhān míng yuè shū zhōng liǎng yáo luò   mǎn qīng shuāng hóng 鸿 yàn fēi