雪夜怀李公
钟尽灯微拥破衾,长宵独雪伴枯吟。泥床白满予方卧,疏壁寒飘尔莫禁。
都尉已明三老意,邺侯未了十年心。何时日出消残窖,洒作人间遍地霖。
zhōng
钟
jǐn
尽
dēng
灯
wēi
微
yōng
拥
pò
破
qīn
衾
,
cháng
长
xiāo
宵
dú
独
xuě
雪
bàn
伴
kū
枯
yín
吟
ní
。
chuáng
泥
bái
床
mǎn
白
yǔ
满
fāng
予
wò
方
shū
卧
,
bì
疏
hán
壁
piāo
寒
ěr
飘
mò
尔
jìn
莫
禁
。
dū
都
wèi
尉
yǐ
已
míng
明
sān
三
lǎo
老
yì
意
,
yè
邺
hòu
侯
wèi
未
liǎo
了
shí
十
nián
年
xīn
心
hé
。
shí
何
rì
时
chū
日
xiāo
出
cán
消
jiào
残
sǎ
窖
,
zuò
洒
rén
作
jiān
人
biàn
间
dì
遍
lín
地
霖
。