雪夜访明卿病时有客因简元美 其一

明代 宗臣
伏枕寒仍立,传杯深可停。雪吹天地白,山掩薜萝青。 耳目予今病,浮沉尔昨醒。客言能鼓瑟,或恐是湘灵。
zhěn hán réng   chuán bēi shēn tíng xuě chuī tiān bái shān   yǎn luó qīng    
ěr jīn bìng   chén ěr zuó xǐng yán néng huò   kǒng shì xiāng líng