雪夜独宿柏仙庵

宋代 苏轼
晚雨纤纤变玉aa17,小庵高卧有余清。 梦惊忽有穿窗片,夜静惟闻泻竹声。 稍压冬温聊得健,未濡秋旱若为耕。 天公用意真难会,又作春风烂漫晴。
wǎn xiān xiān biàn   a   a   1   7   aa17, xiǎo ān gāo yǒu qīng
mèng jīng yǒu chuān 穿 chuāng piàn   jìng wéi wén xiè zhú shēng  
shāo dōng wēn liáo jiàn   wèi qiū hàn ruò wéi gēng  
tiān gōng yòng zhēn nán huì   yòu zuò chūn fēng làn màn qíng