雪夜读涪翁所作爱之因怀其人和韵奉寄超然

宋代 释德洪
溪雨初收岸草微,柳丝堪入绿罗机。望中情远恨烟树,何处暖多嫌衲衣。 却信真人还有梦,岂关禅子未忘机。春风痛与传消息,教忆旧山新翠归。
chū shōu àn cǎo wēi   liǔ kān 绿 luó wàng zhōng qíng yuǎn hèn yān shù   chǔ nuǎn duō xián    
què xìn zhēn rén hái yǒu mèng   guān chán wèi wàng chūn fēng tòng chuán xiāo xi jiào   jiù shān xīn cuì guī