雪夜

宋代 陆游
雪声如飞沙,风声如翻涛,三更天地闇,雪急风愈豪。 颇疑虚空中,鬼神战方鏖,胜负要一决,利兵未肯櫜。 我如堕重围,百计无由逃。 僵缩不能寐,起坐拥故袍。 自叹老益贫,庭草常不薅;惟酒不惮费,贷券如山高。 园蔬甘且柔,味不减豚羔。 醉此风雪夕,聊忍抱瓮劳。
xuě shēng fēi shā   fēng shēng fān tāo   sān gēng tiān àn   xuě fēng háo  
kōng zhōng   guǐ shén zhàn fāng áo   shèng yào jué   bīng wèi kěn gāo  
duò chóng wéi   bǎi yóu táo  
jiāng suō néng mèi   zuò yōng páo  
tàn lǎo pín   tíng cǎo cháng hāo   wéi jiǔ dàn fèi   dài quàn shān gāo  
yuán shū gān qiě róu   wèi jiǎn tún gāo  
zuì fēng xuě   liáo rěn bào wèng láo