雪夜

清代 陈忠平
长街何寂寥,乱影自低簌。凛凛起清氛,真能舒积郁。 树高枝更寒,檐矮鸟宜宿。天岂识朱门,一时俱白屋。
cháng jiē liáo   luàn yǐng lǐn lǐn qīng fēn   zhēn néng shū
shù gāo zhī gèng hán   yán ǎi niǎo 宿 tiān shí zhū mén   shí bái