雪消

宋代 韩淲
雪晴如雨滴茅檐,近溅横飞远复沾。风定渐和归几研,日斜微透入书签。 也知坐久须还起,便觉炉深不用添。麦陇高低应更润,青青整整动纤纤。
xuě qíng máo yán   jìn jiàn héng fēi yuǎn zhān fēng dìng jiàn guī yán   xié wēi tòu shū qiān    
zhī zuò jiǔ hái   biàn 便 jué shēn yòng tiān mài lǒng gāo yīng gèng rùn qīng   qīng zhěng zhěng dòng xiān xiān