学仙二首

唐代 韦应物
昔有道士求神仙,灵真下试心确然。千钧巨石一发悬, 卧之石下十三年。存道忘身一试过,名奏玉皇乃升天。 云气冉冉渐不见,留语弟子但精坚。 石上凿井欲到水,惰心一起中路止。 岂不见古来三人俱弟兄,结茅深山读仙经。 上有青冥倚天之绝壁,下有飕飗万壑之松声。 仙人变化为白鹿,二弟玩之兄诵读。读多七过可乞言, 为子心精得神仙。可怜二弟仰天泣,一失毫厘千万年。
yǒu dào shì qiú shén xiān   líng zhēn xià shì xīn què rán qiān jūn shí xuán  
zhī shí xià shí sān nián cún dào wàng shēn shì guò   míng zòu huáng nǎi shēng tiān
yún rǎn rǎn jiàn jiàn   liú dàn jīng jiān
shí shàng záo jǐng dào shuǐ   duò xīn zhōng zhǐ
jiàn lái sān rén xiōng   jié máo shēn shān xiān jīng
shàng yǒu qīng míng tiān zhī jué   xià yǒu sōu liú wàn zhī sōng shēng
xiān rén biàn huà wèi bái 鹿   èr wán zhī xiōng sòng duō guò yán  
wèi zi xīn jīng de shén xiān lián èr yǎng tiān   shī háo qiān wàn nián