雪五首 其四

明代 释函是
一夜严威生大漠,万山如醉俨成降。尚堪为白先投岳,未肯成冰但入江。 素练条条千树一,青眸皎皎几人双。凄清莫作穷冬事,破衲蒙头早闭窗。
yán wēi shēng   wàn shān zuì yǎn chéng jiàng shàng kān wèi bái xiān tóu yuè wèi   kěn chéng bīng dàn jiāng    
liàn tiáo tiáo qiān shù   qīng móu jiǎo jiǎo rén shuāng qīng zuò qióng dōng shì   méng tóu zǎo chuāng