雪五首 其三

明代 释函是
濛濛万象独凭陵,何物光芒积素凝。面目冷然遗草泽,肝肠如见托崚嶒。 若为热处偏成水,不耐寒多竟作冰。惟有野人茅舍稳,断桥孤屿一枝藤。
méng méng wàn xiàng píng líng   guāng máng níng miàn lěng rán cǎo   gān cháng jiàn tuō líng céng
ruò wéi chù piān chéng shuǐ   nài hán duō jìng zuò bīng wéi yǒu rén máo shè wěn   duàn qiáo 屿 zhī téng