雪五首 其二

明代 释函是
洁白何曾上独峰,只教岩麓绝人踪。压斜茅殿万山悄,欲启柴门深夜从。 幸托青松堪自见,却嫌红燄愧为容。禁寒或亦饶孤赏,聊许高人一寄筇。
jié bái zēng shàng fēng   zhī jiào yán jué rén zōng xié máo diàn 殿 wàn shān qiāo   chái mén shēn cóng
xìng tuō qīng sōng kān xiàn   què xián hóng yàn kuì wéi róng jìn hán huò ráo shǎng   liáo gāo rén qióng