雪天
故乡千里梦,往事万重悲。小雪沉阴夜,闲窗老病时。
独闻归去雁,偏咏别来诗。惭愧红妆女,频惊两鬓丝。
gù
故
xiāng
乡
qiān
千
lǐ
里
mèng
梦
,
wǎng
往
shì
事
wàn
万
zhòng
重
bēi
悲
。
。
xiǎo
小
xuě
雪
chén
沉
yīn
阴
yè
夜
,
xián
闲
chuāng
窗
lǎo
老
bìng
病
shí
时
。
。
dú
独
wén
闻
guī
归
qù
去
yàn
雁
,
piān
偏
yǒng
咏
bié
别
lái
来
shī
诗
。
。
cán
惭
kuì
愧
hóng
红
zhuāng
妆
nǚ
女
,
pín
频
jīng
惊
liǎng
两
bìn
鬓
sī
丝
。
。