学书兼呈静玄

明代 李达
余昔学诗时,未通其关楗。达旦求厥义,譬如蚕缚茧。 胸鬲渐迷闷,精神弊蹇浅。头疾作无时,至今不能遣。 尝闻后山翁,书画益不鲜。自叹老垂垂,讵言岁月缅? 余谓后山贤,此见碍而褊。捉笔但挥之,工拙谁复辨? 不为其能卖,不为名能显。能将自作诗,云烟书之蒇。 又觉学书时,中心得安宴。专注于线条,神随线条转。 如峻濑秋鸣,如枯条春展。遗世而独立,蝉蜕于淟涊。 当昼如暮夜,处市如陉岘。昔时头疾痊,曾不待和扁。 此时观外物,如以明镜搴。后山若知此,学之命将衍。 后来岁月多,衰颜变婉娈。吾人凡庸物,俗虑挂件件。 念佛虽云好,净域苦难践。坐禅虽云好,磨砖何其舛? 书即吾辈禅,从此须黾勉。若能持之恒,谁云非善善?
xué shī shí   wèi tōng guān jiàn dàn qiú jué   cán jiǎn    
xiōng jiàn mèn   jīng shén jiǎn qiǎn tóu zuò shí zhì   jīn néng qiǎn    
cháng wén hòu shān wēng   shū huà xiǎn tàn lǎo chuí chuí   yán suì yuè miǎn    
wèi hòu shān xián   jiàn ài ér biǎn zhuō dàn huī zhī gōng   zhuō shuí biàn    
wéi néng mài   wéi míng néng xiǎn néng jiāng zuò shī yún   yān shū zhī chǎn    
yòu jué xué shū shí   zhōng xīn ān yàn zhuān zhù xiàn tiáo 线 shén   suí xiàn tiáo 线 zhuǎn    
jùn lài qiū míng   tiáo chūn zhǎn shì ér chán   tuì tiǎn niǎn    
dāng zhòu   chù shì xíng xiàn shí tóu quán céng   dài biǎn    
shí guān wài   míng jìng qiān hòu shān ruò zhī xué   zhī mìng jiāng yǎn    
hòu lái suì yuè duō   shuāi yán biàn wǎn luán rén fán yōng   guà jiàn jiàn    
niàn suī yún hǎo   jìng nàn jiàn zuò chán suī yún hǎo   zhuān chuǎn    
shū bèi chán   cóng mǐn miǎn ruò néng chí zhī héng shuí   yún fēi shàn shàn