雪十韵

唐代 吴融
洒密蔽璇穹,霏霏杳莫穷。迟于雨到地,疾甚絮随风。 四野苍茫际,千家晃朗中。夜迷三绕鹊,昼断一行鸿。 结片飞琼树,栽花点蕊宫。壅应边尽北,填合海无东。 高爱危峰积,低愁暖气融。月交都浩渺,日射更玲珑。 送腊辞寒律,迎春入旧丛。自怜曾末至,聊复赋玄功。
xuán qióng   fēi fēi yǎo qióng chí dào   shèn suí fēng
cāng máng   qiān jiā huàng lǎng zhōng sān rào què   zhòu duàn xíng hóng 鸿
jié piàn fēi qióng shù   zāi huā diǎn ruǐ gōng yōng yīng biān jǐn běi   tián hǎi dōng
gāo ài wēi fēng   chóu nuǎn róng yuè jiāo dōu hào miǎo   shè gèng líng lóng
sòng hán   yíng chūn jiù cóng lián céng zhì   liáo xuán gōng