雪诗用晁无咎韵

宋代 洪适
密雪舞冬昼,祁寒反夏炎。竹枝低未湿,梅萼莹先沾。 怯冷昂肩立,欣繁矫首瞻。随风方北渡,际海必东渐。 轩簸来如掺,缤纷势转严。枯荄新点缀,曲砌巧增添。 伺隙花穿户,承隅箸插檐。高飞迷皎鹤,夜影逼清蟾。 砧净绡横石,窗虚粉杂奁。昆丘千璧碎,武库五兵铦。 烟径杨吹絮,香蹊蝶奋髯。鲸鲵陆骨腐,鹄鹭野翎爓。 白发秦人遁,厖眉汉尉潜。渍蚕功孰及,平地瑞初占。 窖卧行人节,门扃志士恬。已甘穿履困,奚避割毡嫌。 醉慕双螯毕,寒怀五绔廉。飘飖疑宓女,刻画谢无盐。 河阔凝新浪,峰高失旧尖。山阴宾欲返,淮右寇将歼。 穆满三章著,宣温五板兼。君恩捐卫粟,天意绝齐痁。 江上蓑堪画,篱间氅可觇。客观眸已眩,儿咀手频拈。 足没寻萱屐,腰闲刈藿镰。马驰毛愈素,乌啄首难黔。 冻折骚人笔,光临织妇幨。螟牟宁待火,疫疠讵烦砭。 甲长寒蔬细,根肥宿麦纤。年丰虽欲颂,神助愧江淹。
xuě dōng zhòu   hán fǎn xià yán zhú zhī wèi shī méi 湿   è yíng xiān zhān    
qiè lěng áng jiān   xīn fán jiǎo shǒu zhān suí fēng fāng běi   hǎi dōng jiān    
xuān lái càn   bīn fēn shì zhuǎn yán gāi xīn diǎn zhuì   qiǎo zēng tiān    
huā chuān 穿   chéng zhù chā yán gāo fēi jiǎo   yǐng qīng chán    
zhēn jìng xiāo héng shí   chuāng fěn lián kūn qiū qiān suì   bīng xiān    
yān jìng yáng chuī   xiāng dié fèn rán jīng   líng yàn    
bái qín rén dùn   máng méi hàn wèi qián cán gōng shú píng   ruì chū zhàn    
jiào xíng rén jié   mén jiōng zhì shì tián gān chuān 穿 kùn   zhān xián    
zuì shuāng áo   hán huái 怀 lián piāo yáo   huà xiè yán    
kuò níng xīn làng   fēng gāo shī jiù jiān shān yīn bīn fǎn huái   yòu kòu jiāng jiān    
mǎn sān zhāng zhù   xuān wēn bǎn jiān jūn ēn juān wèi tiān   jué shān    
jiāng shàng suō kān huà   jiān chǎng chān guān móu xuàn ér   shǒu pín niān    
méi xún xuān   yāo xián huò lián chí máo   zhuó shǒu nán qián    
dòng zhé sāo rén   guāng lín zhī chān míng móu níng dài huǒ   fán biān    
jiá cháng hán shū   gēn féi 宿 mài xiān nián fēng suī sòng shén   zhù kuì jiāng yān