雪诗和苏韵十首 其一

明代 唐顺之
阴风吹陇麦芽纤,岁尽玄冥令更严。园圃未春先缀蕊,乾坤如海欲生盐。 不妨积处堪高卧,预想晴来好曝檐。纵是未能坚作玉,渐看冰柱已垂尖。
yīn fēng chuī lǒng mài xiān   suì jǐn xuán míng lìng gèng yán yuán wèi chūn xiān zhuì ruǐ qián   kūn hǎi shēng yán    
fáng chǔ kān gāo   xiǎng qíng lái hǎo yán zòng shì wèi néng jiān zuò jiàn   kàn bīng zhù chuí jiān