雪诗和苏韵十首 其二

明代 唐顺之
大地文章散缟纤,小堂风物倍清严。洒来竹里迷人径,积向岩前讶虎盐。 但使晓寒欺短褐,独宜久影泛虚檐。琼花柳絮皆无用,谁拟新词一斗尖。
wén zhāng sàn gǎo xiān   xiǎo táng fēng bèi qīng yán lái zhú rén jìng   xiàng yán qián yán    
dàn shǐ 使 xiǎo hán duǎn   jiǔ yǐng fàn yán qióng huā liǔ jiē yòng shuí   xīn dòu jiān