雪十二韵

唐代 可止
落处咸过尺,翛然物象凄。瑞凝金殿上,寒甚玉关西。 润比江河普,明将日月齐。凌云花顶腻,锁径竹梢低。 出谷樵童怯,归林野鸟迷。煮茶融破练,磨墨染成黳. 陷兔埋平泽,和鱼冻合溪。入楼消酒力,当槛写诗题。 道路依凭马,朝昏委托鸡。洞深猿作族,松亚鹤移栖。 及夏清岩穴,经春溜石梯。丰年兼泰国,天道育黔黎。
luò chù xián guò chǐ   xiāo rán xiàng ruì níng jīn diàn 殿 shàng   hán shén guān 西
rùn jiāng   míng jiāng yuè líng yún huā dǐng   suǒ jìng zhú shāo
chū qiáo tóng qiè   guī lín niǎo zhǔ chá róng liàn   rǎn chéng   .
xiàn mái píng   dòng lóu xiāo jiǔ   dāng kǎn xiě shī
dào píng   cháo hūn wěi tuō dòng shēn yuán zuò   sōng
xià qīng yán xué   jīng chūn liū shí fēng nián jiān tài guó   tiān dào qián