雪十二韵

唐代 李咸用
六出凝阴气,同云指上天。结时风乍急,集处霰长先。 草穗翘祥燕,陂桩叶白莲。犬狂南陌上,竹醉小池前。 樵径花黏屦,渔舟玉帖舷。阵经旸谷薄,势想朔方偏。 楼面光摇锡,篱头晓列钱。石苔青鹿卧,殿网素蛾穿。 嘶马应思塞,蹲乌似为燕。童痴为兽捏,僧爱用茶煎。 念物希周穆,含毫愧惠连。吟阑馀兴逸,还忆剡溪船。
liù chū níng yīn   tóng yún zhǐ shàng tiān jié shí fēng zhà   chù xiàn zhǎng xiān
cǎo suì qiào xiáng yàn   bēi zhuāng bái lián quǎn kuáng nán shàng   zhú zuì xiǎo chí qián
qiáo jìng huā nián   zhōu tiē xián zhèn jīng yáng báo   shì xiǎng shuò fāng piān
lóu miàn guāng yáo   tóu xiǎo liè qián shí tái qīng 鹿   diàn 殿 wǎng é chuān 穿
yīng sāi   dūn shì wèi yàn tóng chī wèi shòu niē   sēng ài yòng chá jiān
niàn zhōu   hán háo kuì huì lián yín lán xīng   hái shàn chuán