学舍诸生罕至或累旬倚席不讲愧而成咏

宋代 宋祁
直舍沈沈掩回廊,古坛槐柳对苍凉。 一囊有客愁饥死,三尺无人问喙长。 瞑据槁梧真用拙,束归高阁分深藏。 日斜广陌驱归鞅,更似笭箵作漫郎。
zhí shè shěn shěn yǎn huí láng   tán huái liǔ duì cāng liáng
náng yǒu chóu   sān chǐ rén wèn huì zhǎng
míng gǎo zhēn yòng zhuō   shù guī gāo fēn shēn cáng
xié guǎng 广 guī yāng   gèng shì líng xīng zuò màn láng