学山野烧异常登高泮宫如在火池中间泮师率诸

宋代 郑刚中
传道官颇清,防患计微拙。 学宫墙外草,十里望不绝。 芟除失豫备,滋蔓久盘结。 野烧因风起,四垣具烈烈, 堂上帘低垂,飞灰如落雪。 夭矫逼檐槛,流熛向门阒。 何但光孔圣,亦已照十哲。 诸生固猝猝,矩步未敢越。 相与望而畏,鹿骇惊鸥决。 似闻先生窘。书簏自提挈。 倾盆浆一空,戛斧羔亦竭。 势过万舆薪,杯水谩毫未。 颇欲伏忠信,石壁验庄列。 顾兹烟烬高,难试肤与发。 护持终有物,远近同扑灭。 趋凉寻木阴,气定始焦渴。 三日冷官门,炙手犹可热, 先生听我言,事细不堪忽。 佧薪与去草,此理同一辙。 勿谓草今无,火过茅已茁。
chuán dào guān qīng   fáng huàn wēi zhuō
xué gōng qiáng wài cǎo   shí wàng jué
shān chú shī bèi   màn jiǔ pán jié
shāo yīn fēng   yuán liè liè  
táng shàng lián chuí   fēi huī luò xuě
yāo jiǎo yán kǎn   liú biāo xiàng mén
dàn guāng kǒng shèng   zhào shí zhé
zhū shēng   wèi gǎn yuè
xiāng wàng ér wèi   鹿 hài jīng ōu jué
shì wén xiān sheng jiǒng shū qiè
qīng pén jiāng kōng   jiá gāo jié
shì guò wàn xīn   bēi shuǐ mán háo wèi
zhōng xìn   shí yàn zhuāng liè
yān jìn gāo   nán shì
chí zhōng yǒu   yuǎn jìn tóng miè
liáng xún yīn   dìng shǐ jiāo
sān lěng guān mén   zhì shǒu yóu  
xiān sheng tīng yán   shì kān
xīn cǎo   tóng zhé
wèi cǎo jīn   huǒ guò máo zhuó