雪三首 其二

宋代 林逋
湿飘乾堕著溪林,阵猛花尖聚砌阴。晓沫平随茶箸薄,冻痕全共药锄深。 慵多只好披诗看,狂甚无如叩几吟。更想天山两三骑,臂鹰拳蹬簇骎骎。
shī 湿 piāo qián duò zhù lín   zhèn měng huā jiān yīn xiǎo píng suí chá zhù báo   dòng hén quán gòng yào chú shēn
yōng duō zhǐ hǎo shī kàn   kuáng shén kòu yín gèng xiǎng tiān shān liǎng sān   yīng quán dēng qīn qīn