雪三首

宋代 林逋
皓然窗户晓来新,画轴碑厅绝点尘。 洛下高眠应有道,山阴清兴更无人。 寒连水石鸣渔墅,猛共松篁压寺邻。 酒渴已醒时味薄,独援诗笔得天真。
hào rán chuāng hu xiǎo lái xīn   huà zhóu bēi tīng jué diǎn chén
luò xià gāo mián yīng yǒu dào   shān yīn qīng xīng gèng rén
hán lián shuǐ shí míng shù   měng gòng sōng huáng lín
jiǔ xǐng shí wèi báo   yuán shī tiān zhēn