雪 其一

明代 沈守正
衰苇败柳尽琅玕,孤客拥裘饱意看。只学袁安真简易,欲寻安道也艰难。 霏霏着树催梅蕊,故故随风绕画栏。若谓撒盐差可拟,似来傲我水晶盘。
shuāi wěi bài liǔ jǐn láng gān   yōng qiú bǎo kàn zhǐ xué yuán ān zhēn jiǎn   xún ān dào jiān nán    
fēi fēi zhe shù cuī méi ruǐ   suí fēng rào huà lán ruò wèi yán chā shì   lái ào shuǐ jīng pán