雪 其五

宋代 徐积
一夜五宫星茫然,投壶笑电挥赤鞭。何物变为淮上雪,馀花散入江南天。 东家乞火温稚子,西邻赊酒娱高年。樵翁头上笠戴月,渔父手中帆卷笺。 庾子贞家但寻菜,鲍通直辈弥矜鲜。卞郎方弄瓠杯杓,浙帅已亡羊髀肩。 当门正好张敝席,隔篱可笑窥华旃。最是珊珊上楼佩,恰如冉冉升空仙。 牵牛童儿饮河汉,扶犁老子耕云烟。漫翁何处拾瑶草,自有梅花大庾田。
gōng xīng máng rán   tóu xiào diàn huī chì biān biàn wéi huái shàng xuě   huā sàn jiāng nán tiān    
dōng jiā huǒ wēn zhì   西 lín shē jiǔ gāo nián qiáo wēng tóu shàng dài yuè   shǒu zhōng fān juǎn jiān    
zi zhēn jiā dàn xún cài   bào tōng zhí bèi jīn xiān biàn láng fāng nòng bēi sháo zhè   shuài wáng yáng jiān    
dāng mén zhèng hǎo zhāng   xiào kuī huá zhān zuì shì shān shān shàng lóu pèi qià   rǎn rǎn shēng kōng xiān    
qiān niú tóng ér yǐn hàn   lǎo zi gēng yún yān màn wēng chǔ shí yáo cǎo   yǒu méi huā tián