雪 其七

宋代 徐积
昨霄梦看六龙渊,鹤御惊回坠晓鞭。万顷落花春晚后,一床清水月明天。 门无黄雀张罗地,室有玄熊应梦年。入竹好鸣寒玉佩,寄梅兼附白云笺。 杨妃绣段披方稳,李逸乌纱裹更鲜。避色莫投妆妇指,弄香须扑舞蛾肩。 群乌噪过巢无树,一兔奔归猎有旃。溪叟正如翘苇鹭,山翁弥似出尘仙。 僧檐鸟伺斋馀饭,客灶猫栖爨后烟。且报漫翁来掘壁,墙閒便是我家田。
zuó xiāo mèng kàn liù lóng yuān   jīng huí zhuì xiǎo biān wàn qǐng luò huā chūn wǎn hòu   chuáng qīng shuǐ yuè míng tiān    
mén huáng què zhāng luo   shì yǒu xuán xióng yīng mèng nián zhú hǎo míng hán pèi   méi jiān bái yún jiān    
yáng fēi xiù duàn fāng wěn   shā guǒ gèng xiān tóu zhuāng zhǐ nòng   xiāng é jiān    
qún zào guò cháo shù   bēn guī liè yǒu zhān sǒu zhèng qiào wěi shān   wēng shì chū chén xiān    
sēng yán niǎo zhāi fàn   zào māo cuàn hòu yān qiě bào màn wēng lái jué qiáng   xián biàn shì 便 jiā tián