雪晴再用韵

宋代 陈造
龙烛飞空雪渐无,光摇穷巷丽金铺。 妓楼遽喜春生座,席户浑惊粟在肤。 剡水不须乘兴去,饭山犹是作诗臞。 自怜白发疎慵客,拥被高舂梦未苏。
lóng zhú fēi kōng xuě jiàn   guāng yáo qióng xiàng jīn  
lóu chūn shēng zuò   hún jīng zài  
shàn shuǐ chéng xìng   fàn shān yóu shì zuò shī  
lián bái shū yōng   yōng bèi gāo chōng mèng wèi