雪晴三首

宋代 王之道
湖山开宿霭,院落快新晴。 滉漾溶银色,潺湲过雨声。 味增茶品胜,光夺月华清。 放出东墙角,梅花数点明。
shān kāi 宿 ǎi   yuàn luò kuài xīn qíng
huàng yàng róng yín   chán yuán guò shēng
wèi zēng chá pǐn shèng   guāng duó yuè huá qīng
fàng chū dōng qiáng jiǎo   méi huā shǔ diǎn míng