雪晴三首

宋代 王之道
雪压千山净,云披万里晴。 木水争霁色,檐雨碎寒声。 静映吟窗冷,轻浮茗碗清。 最宜今夜月,来借短檠明。
xuě qiān shān jìng   yún wàn qíng
shuǐ zhēng   yán suì hán shēng
jìng yìng yín chuāng lěng   qīng míng wǎn qīng
zuì jīn yuè   lái jiè duǎn qíng míng