雪晴见月

明代 释函可
月以雪为骨,雪以月为神。孤僧立其际,相与共一身。 僧老身易槁,雪薄骨成尘。独留一片月,千年照海滨。
yuè xuě wèi   xuě yuè wèi shén sēng xiāng   gòng shēn    
sēng lǎo shēn gǎo   xuě báo chéng chén liú piàn yuè qiān   nián zhào hǎi bīn