雪晴归自湖团 其二

宋代 韩淲
瓦沟残雪滴春风,剩水残山淡蔼中。禽鸟不知人意老,数声啼落野梅红。
gōu cán xuě chūn fēng   shèng shuǐ cán shān dàn ǎi zhōng qín niǎo zhī rén lǎo shù   shēng luò méi hóng