雪晴泛湖

宋代 胡仲参
雪后湖清浅,令人心眼开。 林疏知寺近,冰全碍舟回。 寒色欺吟鬓,斜阳入酒杯。 山行已清绝,况复是寻梅。
xuě hòu qīng qiǎn   lìng rén xīn yǎn kāi  
lín shū zhī jìn   bīng quán ài zhōu huí  
hán yín bìn   xié yáng jiǔ bēi  
shān xíng qīng jué   kuàng shì xún méi