雪晴二首

宋代 白玉蟾
早上新莺语尚蛮,花无气力倚雕栏。 幸蒙残雪回头早,又遣东风薄倖寒。
zǎo shàng xīn yīng shàng mán   huā diāo lán
xìng méng cán xuě huí tóu zǎo   yòu qiǎn dōng fēng báo xìng hán