雪晴

宋代 欧阳修
悠悠野水来,灩灩西溪阔。 晓日披宿云,荒台照残雪。 风光变穷腊,岁律新阳月。 冻卉意初回,绿醅浮可拨。 人闲乐朋友,鸟哢知时节。 岂止探芳菲,耕桑行可阅。
yōu yōu shuǐ lái   yàn yàn 西 kuò  
xiǎo 宿 yún   huāng tái zhào cán xuě  
fēng guāng biàn qióng   suì xīn yáng yuè  
dòng huì chū huí   绿 pēi  
rén xián péng you   niǎo lòng zhī shí jié  
zhǐ tàn fāng fēi   gēng sāng xíng yuè