雪晴

宋代 杨万里
银色三千界,瑶林一万重。 新晴天嫩绿,落照雪轻红。 儿劣敲冰柱,身清堕蕊宫。 何须师鲍谢,诗在玉虚中。
yín sān qiān jiè   yáo lín wàn zhòng  
xīn qíng tiān nèn 绿   luò zhào xuě qīng hóng  
ér liè qiāo bīng zhù   shēn qīng duò ruǐ gōng  
shī bào xiè   shī zài zhōng