雪晴

宋代 杨万里
天公有诏放朝晴,排遣云师嬾未行。 头上忽张青玉伞,海东涌出紫金钲。 雪山冰谷居然暖,银屋瑶台分外明。 二十四船人笑语,寒声一变作春声。
tiān gōng yǒu zhào fàng cháo qíng   pái qiǎn yún shī lǎn wèi xíng  
tóu shàng zhāng qīng sǎn   hǎi dōng yǒng chū jīn zhēng  
xuě shān bīng rán nuǎn   yín yáo tái fèn wài míng  
èr shí chuán rén xiào   hán shēng biàn zuò chūn shēng